—
Tôi giảng cho mọi người về đoạn này một chút. “Phần thứ 23: Tịnh tâm hành thiện”, giải thích tiêu đề này thế nào? Chính là dùng tâm thanh tịnh để làm tất cả pháp thiện. Dùng tâm thanh tịnh để làm tất cả các pháp thiện, kì thực là vô cùng khó, chủ yếu nằm ở ba chữ “tâm thanh tịnh”.
Tâm thanh tịnh nói đến ở đây là tương đương với Phật đang làm tất cả các pháp thiện. Ai có thể mười phần thanh tịnh chứ? Đại bộ phận con người chúng ta, khi còn nhỏ, chúng ta đã phân chia con người thành người này tốt, người này xấu, khi còn nhỏ chúng ta nói muốn làm một người tốt, không muốn làm người xấu, phân làm hai, phân con người thành bên này tốt, bên kia xấu. Điều đó là không đúng. Người có học vấn chân chính biết rằng trong tốt có xấu, trong xấu có tốt. Cho nên trước kia, giáo viên ở trường tôi từng kể một câu chuyện: có một tên đạo tặc đi cướp một ngôi làng kia, nhìn thấy một em bé đang trèo lên thành giếng, trèo lên trên miệng giếng và sắp rơi xuống rồi. Tên đạo tặc đó vẫn còn có thể đột ngột khởi lương tâm, ôm lấy em bé đó đi, bế em bé đến một chỗ tương đối an toàn, sau đó lại đi vào cướp. Đó là giáo viên kể cho chúng tôi nghe! Trên thế giới không có người tốt tuyệt đối, cũng không có người xấu tuyệt đối, không cần dùng cách phân đôi để phân con người thành “đây là người tốt, đây là người xấu”, không thể làm như vậy.
Vì thế con người không hoàn toàn là tốt! Phải trải qua từng phần, từng phần thanh tịnh. Bây giờ tôi hỏi mọi người: “Bạn đã thanh tịnh được mấy phần?” Bạn thật sự luôn không có ác niệm sao? Bạn không hề có một chút suy nghĩ xấu nào sao? Ai thật sự một chút suy nghĩ không tốt đều không có hãy giơ tay? Bạn có bảo đảm suy nghĩ của chính bạn đều là tốt không? Nếu suy nghĩ của bạn hoàn toàn là tốt, ngay cả một chút tà niệm, ác niệm, hoặc đố kị, ghen tuông, tất cả đều không có, hoàn toàn sạch trơn rồi, giống như tôi đang ngồi trên pháp tọa này hoàn toàn sạch trơn rồi, suy nghĩ gì cũng đều không có, mời giơ tay? Có ai mười phần thanh tịnh? Vì thế tôi nói tiêu đề này rất quan trọng, chính là ở chỗ này đây!
Người ta nói tâm thanh tịnh rất dễ thôi, tôi chính là người tốt! Bạn là người tốt chỗ nào? Tự bạn nghĩ thử đi, bạn có phải là người tốt không? Bạn hoàn toàn thanh tịnh không? Bạn còn có sự phân biệt tốt xấu đó! Lại còn phân biệt trên dưới nữa, không được! Phật tính là hoàn toàn bình đẳng!
Hình như tôi từng đọc một câu chuyện như thế này. Có ông nội và cháu, hai người đang ở bên bờ sông. Ông nội thích đọc sách, ông ham học không biết mệt mỏi, cháu liền hỏi ông: “Ông đọc nhiều sách như vậy đều nhớ hết sao?” Ông nội nói: “Thật sự là ông đọc xong là quên luôn.” Cháu cười ông: “Vậy ông nội còn đọc sách làm gì nữa? Ông đọc xong là quên, chi bằng không đọc!” Ông nội liền lấy một cái giỏ đưa cho cậu bé, là một cái giỏ đựng than củi, bên trong rất đen. Ông bảo cháu: “Cháu cầm cái giỏ này đi đến bờ sông đựng nước đem về cho ông.”
Cháu liền đi lấy nước, kết quả là hễ nhấc lên là nước đều chảy ra ngoài hết. Cháu cầm về cho ông nội xem, nói không có cách nào đựng được nước. Ông nội liền nói: “Vậy cháu lại đi lấy lần nữa.” Cháu nghe lời ông nội, lại đi lấy nước. Trở về thì vẫn như vậy, chiếc giỏ chẳng có một chút nước nào. Cháu nói: “Đựng nước cách này thì cũng vô dụng.” Ông nội nói: “Không sai, ông đọc sách cũng chẳng có tác dụng gì, bởi vì đều không lưu giữ được, hôm nay đọc rồi, ngày mai lại quên. Nhưng mà, cháu hãy chú ý nhìn xem, cái giỏ đó ban đầu đựng than củi, là màu đen, bây giờ nó đã trở nên sạch sẽ rồi. Đọc thêm nhiều lần thì ta sẽ sạch sẽ, sẽ thanh tịnh.”
Vì thế đọc thêm nhiều lần kinh Kim Cang, bạn sẽ thanh tịnh. Bạn đọc một lần đương nhiên sẽ quên mất, bạn đọc thêm nhiều lần, cũng đọc thêm cả phần chú giải nữa, bạn sẽ trở nên thanh tịnh. Cho nên vì sao phải trì, phải tụng, phải chép kinh Kim Cang chính là vì ý nghĩa này, để bạn mỗi lần lại gia tăng, mỗi lần lại thanh tịnh thêm, ý nghĩa chính là ở đây. 🙏