Ta thấy cái tình của con người trên đời này coi vậy nhưng có những điều kiện và tạm bợ. Nên tình thương yêu giữa con người đối với con người sự thật nó mong manh và không phải là chỗ để cho ta nương tựa suốt đời. Khi ta thương ai, hoặc khi ai thương ta, đừng bao giờ nghĩ rằng tình cảm đó sẽ kéo dài mãi mãi. Vì thường là dễ có những lúc phai nhạt dần dần, dần dần. Trừ những loại tình cảm mà nó được thăng tiến mãi với những điều kiện tốt lành. Khi ta thương nhau, mà ta thương nhau trong cái tình đạo, cùng nhau tu tập, cùng nhau làm những điều tốt lành cho đời, và lúc nào cũng đối xử tốt với nhau. Nên chính cái ân nghĩa đó làm cho duyên lành kết nên cái tình bền bỉ mãi mãi. Còn nếu không có cái đạo lý để soi sáng tình cảm này thì một thời gian nó sẽ tàn, rồi đôi khi xúc phạm nhau, nghi kị nhau, ganh tỵ nhau rồi tình cảm nó cũng hết. Cái chuyện đời luôn luôn là như vậy, nên tình trần gian không bao giờ bền lâu.
Khi người nam người nữ lớn lên gặp nhau, họ thấy thương nhau. Khi thương nhau, họ rất là hy vọng, nghĩ rằng họ sẽ yêu nhau mãi mãi, yêu nhau suốt đời. Nhưng mà sự thật nó không phải như vậy, cái tình cảm vợ chồng rồi nó cũng phai nhạt, cũng đủ thứ chuyện trong gia đình.
Rồi cái tình thương giữa cha mẹ và con cái cũng vậy, hồi nhỏ mới đẻ ra thấy bồng ẵm, lớn lên chút rồi cũng gây gổ xô xát, con hỗn với cha mẹ, cha mẹ nhiều khi cũng lạt lẽo với con. Cũng đủ thứ chuyện xảy ra hết, tình trần gian nó không bao giờ là cái gì bền lâu để chúng ta ỷ vào đó, mà đi tìm cái sự bền vững. Sống hiểu như vậy ta mới sống bình thản được.
Khi ta thấy ta có lòng thương ai, cũng đừng nghĩ rằng ta sẽ thương người đó mãi mãi, mà khi thấy ai thương ta cũng đừng nghĩ là người đó sẽ thương ta mãi mãi. Cái quan trọng là biết rằng khi ta gặp người đó, mình với người đó có tình thương mến nhau, thì phải biết rằng đời xưa có cái duyên lành gì đó, mà không biết cái duyên lành đó kéo dài bao lâu. Quan trọng là thôi đã lỡ có duyên với nhau rồi thì hãy đối đãi với nhau, thương tiếp với nhau theo đúng đạo lý Phật dạy thì hy vọng rằng cái duyên đó nó sẽ kéo dài một cách tốt đẹp. Còn nếu mà ta ỷ vào cái duyên đó để ta đòi hỏi, ta vòi vĩnh, ta nhõng nhẻo, ta ganh tỵ, giận hờn thì cái duyên đó phai nhạt rất là nhanh.
Trích bài giảng “Oan Ức-Pháp Cú 43” – TT Thích Chân Quang.
Link bài giảng: https://youtu.be/SLm_7rEOPAg