Tình yêu sẽ làm cho người ta ích kỷ, ghen tuông. Khởi đầu thì đạo đức từ từ đổ vở người ta trở nên tham lam, nóng giận, thù hận, tạo nghiệp và đi mãi trong luân hồi. Đó là lý do người tu sĩ không nên yêu thương hay tham ái riêng một cá nhân nào. Chỉ nên tu tập từ bi, yêu thương tất cả chúng sinh.
“Khi nam nữ gặp nhau, ta cảm thấy xúc động, đó là do nghiệp. Nghiệp làm tâm cảm thấy động. Chứ không phải như lời bài hát “Phút đầu gặp em, tinh tú quay cuồng. Lòng đang giá băng ngập tràn muôn tia nắng”. Hễ thấy tâm mình động thì phải biết đó là nghiệp, thì ta phải lo sám hối, lo tu. Chứ không phải tâm mình động là mình chạy theo cái động đó để mà gây tạo tội lỗi. Khi ta bị tiếng sét ái tình thì có thể đó là một nhân duyên đời trước hoặc một ác nghiệp khởi lên. Ví dụ như ta gặp một người nào đó, bất ngờ làm cho ta thương yêu tha thiết, thì hoặc ta với người đó thực sự có duyên nợ hoặc đó là một cái ác nghiệp dụ ta chuẩn bị bước vào con đường tâm tối, sai lầm. Ta không chắc được cái nào hết. Cho nên đừng tin vào những cảm xúc đó.”
(TT Thích Chân Quang)