Chúng ta được làm người , và sinh ra để làm gì hay là chỉ để ăn rồi ngủ nghỉ , rồi già bệnh chết ra đi vĩnh viễn phương trời nào đó chỉ có vậy thôi sao .
Con người sống trên cuộc đời này , có mấy ai tin sâu và nhìn được Nhân Qủa như thế nào , nếu một người hiểu được nhân quả đó, chắc chắn họ sống một đời tích Phước đức cho mình và con cháu mai sau. Phước đức cũng chia thành nhiều loại , phước hiện tiền , phước hữu lậu và phước vô lậu . Một là người vừa đủ phước để sống tới chết, qua kiếp sau không còn phước nữa; hai là phước không đủ sống một đời; ba là người phước dư đem theo qua cõi bên kia.
Phước mang theo rất quan trọng nhưng không phải ai cũng có. Để được làm hạng người có phước mang theo, chúng ta phải biết tu, biết làm nhiều việc thiện. Ai cũng cần quan tâm đến điều này, nhất là người trẻ tuổi, vì cuộc đời họ còn dài, còn nhiều cơ hội và thời gian hơn những người lớn tuổi. Người lớn tuổi không biết phước mình còn bao nhiêu, có đủ đem qua bên kia không. Chúng ta đừng đợi đến già rồi mới chịu Tu , làm phước đức vì lúc đó chân yếu mắt mờ , trí nhớ và cảm xúc không còn được như xưa , sống được làm người trên cõi đời này , phải biết sống sao có giá trị của con người để mai này có ra đi , không uổng phí cả đời , và không có gì phải hối tiếc !