Ngày xưa, một vị thí chủ cúng dường lên Bảo tháp Quán Thế Âm. Vị này không có con trai, vì thế ngày nọ, ông ấy thề trước bảo tháp rằng nếu ông ấy không thể sinh con trai, ông ấy sẽ phá bảo tháp này. Chư thiên an trú trong bảo tháp rất lo sợ, nhưng không thể trao cho người đàn ông này một bé trai, vì thế, họ thỉnh cầu Phạm Thiên giúp đỡ. Phạm Thiên đã yêu cầu một vị thiên đang hấp hối tái sinh trong gia đình của người đàn ông này. Tuy nhiên, vị thiên muốn trở thành tu sĩ trong cõi người và vì thế, không muốn tái sinh trong gia đình của vị thí chủ này. Phạm Thiên hứa rằng nếu bố mẹ không cho phép xuất gia, Ngài sẽ giúp đỡ hết sức. Vì vậy, vị thiên này tái sinh trong gia đình của thí chủ và khi lớn lên, cha mẹ cậu, như dự đoán, đã không cho phép cậu xuất gia. Người con nghĩ rằng, với thân người quý giá này, nếu tôi không thể từ bỏ đời sống gia đình, thật là vô nghĩa. Bởi thế, cậu ấy muốn kết liễu cuộc đời. Nhưng khi cậu nhảy xuống sông, dòng sông đảo chiều và khi cậu nhảy khỏi vách đá, cậu cũng không chết. Triều đại của đức vua khi ấy rất nghiêm khắc, vì thế cậu đã cố tình trở thành tên trộm và bị bắt. Nhưng khi mũi tên của đao phủ hướng về phía cậu lại quay ngược lại, đức vua kinh ngạc và xin lỗi cậu. Sau đấy, với sự giúp đỡ của đức vua, gia đình cậu cuối cùng cũng cho phép cậu trở thành tu sĩ và không lâu sau, cậu chứng quả A La Hán. Phật Thích Ca Mâu Ni nói với các đệ tử của Ngài về nghiệp của người này trong các đời quá khứ: Lần nọ, cậu ấy cứu một người đàn ông sắp bị giết và nhờ đó trong năm trăm đời tiếp theo, ông ấy chẳng sợ gì – đất, nước, lửa và gió không thể làm hại và trong đời tiếp theo, cậu chứng A La Hán. Phóng sinh là một cách thức để dâng lên sự vô úy [vô úy thí: một kiểu bố thí trao tặng sự bảo vệ khỏi những hoàn cảnh nguy hiểm và khó khăn]. Kinh Niệm Xứ (Sattipathana Sutra) nói rằng, “Trong tất cả giới luật, hành động tuyệt vời dẫn đến sự tái sinh trong các cõi cao hơn là giới luật của phóng sinh”. Trong Bộ Luận Về Công Đức Phóng Sinh có nói, “Nếu người ta mong muốn hỷ lạc của các cõi cao, phóng sinh có thể đem lại công đức của cõi người và thiên; nếu họ tìm kiếm sự tiệt trừ khổ đau cho bản thân, phóng sinh có thể đem lại quả vị của Thanh Văn; với sự áp dụng tâm Bồ đề, phóng sinh có thể là nguyên nhân giác ngộ; nếu họ mong muốn sự trường thọ cho đạo sư tâm linh, phóng sinh có thể hoàn thành mong ước này; nếu họ mong muốn sự trường thọ cho bản thân, phóng sinh là thực hành mạnh mẽ nhất. Phóng sinh tích lũy vô lượng công đức”.
Once upon a time, an almsgiver made offerings to the Stupa of Avalokiteśvara. The almsgiver didn’t have a son, so one day, he swore under the stupa that if he would not be given a son, he would destroy this stupa. The celestial beings residing in the stupa were very afraid, but were not able to give the man a son, so they asked for help from Indra. Indra ordered a dying celestial being to be reborn in this man’s family. However, this celestial being wanted to become a monk in the human realm, and therefore did not want to be reborn in this almsgiver’s family. Indra promised him that if his parents would not let him become a monk, he would try his best to help. So, this celestial being took rebirth in the almsgiver’s house, and when he grew up, his parents, as expected, did not allow him to take the ordination. The child thought, if with this precious human body, I cannot renounce home life, then it is meaningless. So he wanted to end his own life. But when he jumped into the river, the flow of the river reversed, and when he jumped off a cliff, he couldn’t die either. The reign of the king at that time was very strict, so he purposely became a robber, and was arrested. But when the executioner’s arrows directed at him backtracked, the king was astonished and apologized to him. Later, with the help of the king, his family eventually granted his wish to become a monk, and not long after, he attained the fruit of Arhat. Buddha Shakyamuni told his disciples about this man’s karma from previous lives: Once, he saved a man who was about to be killed, and thereby in the five hundred lives that followed, he feared nothing — the earth, water, fire and wind could not harm him, and in the subsequent life, he attained Arhatship. Life-release is a way to offer fearlessness [a kind of almsgiving which offers protection from dangerous and difficult situations]. Sattipathana Sutra says, “Among all precepts, the extraordinary action that leads to rebirth in the upper realms is the precept of releasing lives.” In the Treatise on the Merit of Life-Release, it is said, “If one wishes the bliss of upper realms, life-release can bring forth the merit of human and celestial realms; if one seeks the annihilation of suffering for oneself, life-release brings forth the fruit of Sravaka; With the application of bodhicitta mind, life-release can be the cause for enlightenment; if one wishes longevity for one’s spiritual teacher, life-release can fulfill such a wish; if one wishes for one’s own longevity, life-release is the most powerful practice. life-release accrues boundless merit.”
MƯA CAM LỒ – CÔNG ĐỨC PHÓNG SINH
Khenpo Sodargye soạn | Pema Jyana chuyển dịch Việt ngữ