Về cơ bản thì kẻ thù là đối tượng để chúng ta có cơ sở nổi sân hận. Tất cả những kẻ thù, kẻ gây chướng ngại, và những kẻ hãm hại kia, hẳn đã rất tử tế với chúng ta trong một đời quá khứ nào đó. Họ hẳn đã là cha mẹ hoặc những người bạn rất tử tế của ta; những người đã rất yêu thương chúng ta. Chúng ta trong đời đó đã không đáp trả lại sự tử tế của họ một cách đúng đắn, và vì vậy trong đời này, họ xuất hiện dưới hình thức là kẻ thù.
Khi chúng ta nghĩ được như vậy thì sự sân hận sẽ lắng xuống, bởi vì nếu chúng ta để cho sân hận nổi lên, chúng ta tự đánh mất hạt giống giải thoát. Còn đứng về góc nhìn đối với người khác, không có một chúng sinh nào mà lại không từng làm cha mẹ của ta trong đời quá khứ, vì vậy ở bất cứ tình huống nào, và bằng mọi phương tiện, chúng ta phải giảm thiểu tối đa sự sân hận.
~ Kyabje Garchen Rinpoche
Tôn ảnh: Đức Karmapa 17
www.kimcuongthua.org