Sư Ông Trúc Lâm Dạy.
Khi thấy biết vọng tưởng, vọng tưởng lặng, cái Biết đó là Trí Tuệ. Vì khi mê, cho vọng tưỏng là tâm mình nên bị nó dẫn chạy ngược chạy xuôi rồi phiền não khổ đau. Bây giờ, biết bản chất của nó là không thật, là vọng tưởng nên không chạy theo nó nữa. Không theo nó thì tham sân si dừng, tham sân si dừng thì hết phiền não khổ đau. Người không phiền não khổ đau là người trí. Vậy, biết vọng tưởng, cái biết đó là trí tuệ; đừng lầm mà nghi ngờ cái biết đó cũng là vọng tưởng. Phải thấy cho thật rõ điều nầy. Nên biết, thấy được vọng niệm, đó là trí tuệ và từ trí tuệ đó sẽ đi tới giải thoát. Vì biết vọng niệm nên không theo, không theo nên không nhiễm, không nhiễm là giải thoát. Đó là trọng tâm tu hành mà Tổ Bồ Đề Đạt Ma đã chỉ thẳng: “Đem tâm ra ta an cho”.
Nguồn : Www.thuongchieu.net