” Nhân tại ái dục chi trung , độc sanh độc tử , độc khứ độc lai ” ( con người sống trong ái dục , sống một mình , chết một mình , đến một mình , đi một mình ) . Lúc lâm chung ân ái biệt ly như vậy , vừa vĩnh biệt xong thay hình đổi dạng , lúc gặp lại cũng không còn nhận ra nhau . Sau khi thật sự giác ngộ thì biết rằng việc này vẫn là công dã tràng . Đời người như mộng , chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi . Chúng ta bình thường thời gian nằm mộng ngắn , còn giấc mộng này dài hơn một chút . Cái thân hiện tại cũng là không , không thể có mãi được . Nếu đời trước tu phước thì đời này hưởng thụ giàu sang , tức là mơ một giấc mộng đẹp , đời trước không tu phước , đời này oan gia trái chủ rất nhiều , thì là mơ một cơn ác mộng . Sự thật là vậy , phải thật sự giác ngộ , phải cảnh giác .
Nếu chúng ta có thể xem thế gian này như là một giấc mộng, trong mộng lại giác ngộ ” ta đang nằm mộng ” thì tất cả cảnh thuận nghịch gì cũng tự nhiên không tính toán chi cả . Lúc được cũng không vui vẻ đắc ý , khi mất cũng chẳng chi phiền não . Vì là giả mà , giấc mộng mà , đâu phải là thật đâu . Chúng ta phải làm việc tốt , phải mơ giấc mộng đẹp , phải làm cho mộng đẹp biến thành sự thực . Chỉ có niệm A Di Đà Phật cầu sanh Thế giới Tây Phương Cực Lạc mới là cách để mơ giấc mộng đẹp . Giấc mộng đẹp này sẽ thành sự thực .
Tuổi thọ của con người ở trên đời rất là ngắn ngủi . Nhất là ở vào thời loạn , có rất nhiều tai nạn bất ngờ , ai cũng không thể chắc chắn là mình có thể sống được bao nhiêu năm . Biết được điều này sẽ có một ngày liền cố gắng niệm câu Phật hiệu này , sẽ có một ngày liền nghiêm túc bỏ tất cả việc ác , tu tất cả việc thiện làm tất cả việc lành . Có vậy thì trong thời loạn này mới có thể thật sự tiêu tai giải nạn , thật sự có thể giúp bản thân mình một đời này được sanh về Tịnh Độ thì mới không sống uổng một đời .
Muốn thoát khỏi thời loạn , cái quý báu nhất là thời gian . Phải dùng thời gian quý báu này làm những việc chính đáng , việc chính đáng đó chính là niệm Phật . Đừng lãng phí thời gian quý báu này , đây mới là một người thật sự giác ngộ .
Trích H.T TỊNH KHÔNG giảng