BỒ ĐỀ TÂM TRONG HÀNH ĐỘNG
DILGO KHYENSTE – DŨNG KHÍ GIÁC NGỘ
🙏🙏🙏
Sự tốt nhất của phương pháp là có bốn thực hành
Sự thực hành nói đến ở đây là tích lũy, tịnh hóa, cúng dường cho những Hộ Pháp và cúng dường những thế lực bất thiện.
Sự tích lũy. Khi bị đau, tự nhiên chúng ta mong ước không bị đau khổ. Thế nên, nếu không muốn đau khổ và muốn khỏe mạnh, chúng ta nên niệm danh hiệu của Đức Phật Dược Sư và cúng dường đến chư Phật và Bồ Tát – tất cả điều đó là nguyên nhân của sức khỏe và hạnh phúc. Vậy chúng ta nên tự mình áp dụng sự cúng dường đến Lama và Tam Bảo, tỏ lòng tôn kính đến các giới luật tu viện, và cúng torma cho những tinh linh.
Chúng ta nên thọ quy y và phát Bồ đề tâm. Sau đó dâng cúng một mandala cho vị Thầy và Tam Bảo, cầu nguyện như sau: ‘Nếu bệnh tật là tốt hơn đối với con, cầu mong Ngài sẽ gởi bệnh tật đến con để tịnh hóa những nhiễm ô và che ám của nghiệp ác của con. Mà nếu con được những phương tiện chữa trị con sẽ hoàn thành Giáo Pháp, bằng tinh thần và thể xác con sẽ thực hành đạo đức và tạo tiến bộ trên con đường, nên cầu mong Ngài ban sức khỏe cho con. Nhưng nếu để con chết là tốt hơn để được tái sanh vào cõi Phật thanh tịnh, con cầu mong Ngài ban phước cho cái chết của con’. Cầu nguyện thường xuyên như vậy rất quan trọng, nhờ đó chúng ta tự mình thoát khỏi sợ hãi và hy vọng.
Sự tịnh hóa. Khi đau khổ, chúng ta nên xem sự khó chịu của mình như một dấu hiệu nhắc nhở rằng phương cách tránh những đau khổ là từ bỏ mọi hành động bất thiện. Trong sự tịnh hóa tiêu cực, có bốn năng lực được nhắc đến.
Trước tiên là năng lực của sự khiếp sợ, một hối hận mạnh mẽ cho tất cả hành động xấu đã vi phạm trong quá khứ, tương tự nỗi hối hận có thể cảm thấy sau khi chúng ta nuốt nhằm thuốc độc. Sám hối lỗi lầm mà không hối hận là vô ích, và năng lực của sự hối hận đơn giản là bị bệnh khi người khác hành động tiêu cực. Năng lực thứ hai là quyết tâm cải thiện. Trong quá khứ, chúng ta đã thất bại trong việc nhận ra sự xấu xa của hành động tiêu cực; nhưng từ giờ trở đi, ngay cả với giá mạng sống của mình, chúng ta kiên quyết kiềm chế tiêu cực. Năng lực thứ ba là sự hỗ trợ của điều đó. Vì điều quan trọng là không thể thực hiện sám hối mà không có người để sám hối đến, chúng ta nhận Tam bảo như đối tượng của mình, mà Thân, Khẩu, Ý hoàn toàn thoát khỏi hành động bất thiện, là các bậc tuyệt đối không thiên vị. Khi chúng ta thọ quy y nơi các Ngài, cách tốt nhất để tịnh hóa chính mình là phát Bồ đề tâm trước sự hiện diện của các Ngài. Đúng như đã nói vào lúc cuối kiếp tất cả khu rừng bị cháy tiêu bởi lửa trong chốc lát, tương tự như mọi hành động bất thiện hoàn toàn được tịnh hóa nhờ sự phát triển của Bồ đề tâm. Năng lực thứ tư là năng lực của sự giải độc. Một giải độc như vậy là sự thiền định về tánh Không, vì ngay cả những hành động tiêu cực bản tánh đều rỗng không và không tồn tại thực sự như một thực thể độc lập (vô tự tánh). Như một giải độc khác, có nói rằng chỉ cần tích lũy mantra của Đức Chenrezig. Nhờ nghe mantra, chúng sanh được giải thoát khỏi sanh tử; do nghĩ về mantra, họ được thành tựu những ba la mật này. Lợi ích của Mani thật bao la, nếu trái đất có thể dùng như giấy, cây cối là bút và đại dương là mực, và nếu chính chư Phật thuyết giảng về lục tự. Thực hành thiền định về tánh Không như vậy hay tụng niệm Lục Tự tạo thành năng lực của việc giải độc hiệu quả của đạo đức lành mạnh. Đức Phật đã nói Kinh Hoa Sen Trắng của Lòng Bi rằng nếu có ai thực hành đúng sự tụng niệm lục tự thì ngay cả những ký sinh trùng sống trong thân họ cũng được tái sinh vào cõi Phật Chenrezig.
Sám hối được thực hành đúng khi có đủ bốn năng lực này. Như những vị Tổ của Phái Kadampa đã nói những hành động tiêu cực chỉ có một phẩm tính tốt: là có thể tịnh hóa được qua sự sám hối.
Cúng dường đến những thế lực xấu. Khi cúng torma (bánh bột) cho những tinh linh xấu, chúng ta nên nói với lòng tin mãnh liệt, ‘Khi các vị làm tổn hại tôi, tôi thực hành nhẫn nhục và nhờ vậy các vị đang giúp tôi rèn luyện trong Bồ đề tâm. Tôi rất biết ơn. Hãy sử dụng năng lực mạnh mẽ của các vị gây ra đau khổ cho mọi người thì hãy đem đến tôi.’ Tuy nhiên, nếu thiếu can đảm, chúng ta đơn giản cúng torma cho họ với cảm nhận của tình thương và lòng bi và nói, ‘Tôi sẽ cố làm cho các vị được tốt đẹp từ giờ và trong tương lai; đừng ngăn cản tôi trong việc thành tựu Pháp.’
Cúng dường đến Hộ Pháp. Khi cúng dường torma cho những Hộ Pháp, Mahakala, Pelden Lhamo và những bị mình thích, chúng ta khẩn cầu sự giúp đỡ của các Ngài trong thiền định và thực hành Bồ đề tâm để có thể quan tâm đến tất cả chúng sanh tương tự như cách chúng ta làm với cha mẹ hay con cháu mình. Chúng ta hãy cầu nguyện được hoàn toàn giải thoát khỏi sân hận đến kẻ thù và chiến thắng sự dối gạt của việc chấp ngã. Chúng ta hãy yêu cầu các vị giải trừ tất cả nguyên nhân gây phiền não và đem đến những hoàn cảnh thuận lợi.
Để đem sự không mong cầu vào con đường,
Hãy nhanh chóng bắt đầu rèn luyện.
Không có gì chắc chắn chúng ta sẽ không bị bệnh tật, không rơi vào những thế lực xấu, v.v… Nếu bị phiền não bởi bệnh nặng, chúng ta nên nghĩ, ‘Có vô số người trong thế gian này cũng bị đau khổ như tôi,’ trong cách này, chúng ta nên phát triển bảm nhận lòng bi mạnh mẽ. Chẳng hạn, nếu bị bệnh tim đột ngột, chúng ta nên nghĩ, ‘Bất cứ ở đâu có hư không thì ở đó có chúng sanh đau khổ như vầy,’ Và quán tưởng rằng mọi bệnh tật của họ được tập trung vào tim mình.
Nếu thình lình bị thế lực xấu tấn công, chúng ta nên nghĩ, ‘Do làm tôi đau khổ, những sinh linh xấu này đang giúp tôi thực hành Bồ đề tâm, họ là sự quan trọng to lớn cho việc tiến bộ của tôi trên con đường, hơn là tống khứ họ, họ phải được cám ơn’. Chúng ta nên biết ơn họ như biết ơn những vị Thầy.
Một lần nữa, nếu thấy người khác khó khăn, dù không thể lập tức nhận đau khổ của họ vào mình, chúng ta nên lập nguyện có thể làm vơi đi sự bất hạnh của họ. Cầu nguyện như vậy cuối cùng sẽ mang lại kết quả. Ngoài ra, nếu người khác có những cảm xúc phiền não rất mạnh, chúng ta nên nghỉ, ‘Cầu mong mọi cảm xúc của họ dồn hết sang tôi.’ Với niềm tin tha thiết, chúng ta nên kiên trì suy nghĩ như vậy cho đến khi có một số dấu hiệu hay cảm nhận rằng chính mình có thể nhận những đau khổ và sự gia tăng cảm xúc của chính chúng ta hoặc kinh nghiệm thực sự về đau khổ và đau đớn của người khác.
Đây là cách đem những gian khổ lên con đường nhằm giải thoát chính chúng ta khỏi hy vọng và sợ hãi – chẳng hạn như hy vọng rằng chúng ta sẽ không bị bệnh, hoặc sợ rằng chúng ta sẽ bệnh. Vì thế chúng sẽ được an định với cảm giác về hạnh phúc hay đau khổ đều như nhau. Cuối cùng, thông qua năng lực của Bồ đề tâm, ta sẽ đạt đến điểm mà chúng ta được giải thoát khỏi ngay cả sự hy vọng đạt được Bồ đề tâm và nỗi sợ không đạt được. Do đó, chúng ta phải yêu thương những kẻ thù và cố gắng tránh càng nhiều càng tốt việc giận dữ với họ, hoặc tránh việc nuôi dưỡng những ý nghĩ xấu đối với họ. Chúng ta phải cố gắng càng nhiều càng tốt vượt qua những bám luyến cố hữu đối với gia đình và thân quyến. Nếu bạn buộc một cái cây bị cong vào một cọc gỗ lớn thì cuối cùng cái cây ấy sẽ thẳng. Cho đến hiện tại, tâm của chúng ta luôn bị uốn cong bởi việc suy nghĩ làm cách nào để gian dối và lừa gạt người khác, mà bài thực hành này, theo lời của Geshe Langri Tangpa, sẽ giúp tâm chúng ta ngay thẳng và chân thật.
🙏🙏🙏
Trích “Dũng Khí Giác Ngộ”
Tác giả: Dilgo Khyenste
Bản dịch Việt Ngữ: Giác Niệm
Ảnh: nguồn internet