Chỉ cần nhìn thấy bạn hữu và gia đình của ta là đủ làm ta hạnh phúc. Ngay khi nghe con cái ta kêu khóc là tim ta thắt lại bởi âu lo. Những cảm xúc như thế thống trị tâm ta và làm nó lạc lối. Trong suốt đời ta, ta dính mắc vào những người thân thiết với ta và lo sợ cái chết của họ như cái chết của chính ta.
Đôi khi chúng ta nghĩ tới việc đi vào núi để hoàn toàn hiến mình cho việc thực hành Pháp trong ẩn thất cô tịch, nhưng sau đó ta lưỡng lự và nghĩ rằng: “Ai sẽ chăm sóc gia đình, công việc, những cánh đồng của ta?” và ta cứ trì hoãn mọi quyết định như thế. Ngay cả khi ta sắp trút hơi thở cuối cùng, tâm ta vẫn còn bị vướng bận quá nhiều với những người thân, khiến ta không thể đối diện cái chết với sự thanh thản và không thể cầu nguyện để được tái sinh trong một cõi Phật.
~ Đức Dilgo Khyentse Rinpoche
Tôn ảnh: Thầy Hồng Nhật
www.kimcuongthua.org